Kinh nghiệm lên sàn

| F0 du chứng ký | Chương 4: Gặp Choắt – kẻ luôn sợ hãi

Khôi Nguyên 03/05/2026 10:49

Có những người bước vào thị trường với khát vọng kiếm tiền. Có những người chỉ mong không mất tiền. Khi Mèn gặp Choắt – một nhà đầu tư luôn dè dặt và sợ hãi, lần đầu tiên cậu nhận ra: cùng một bảng điện, nhưng mỗi người lại nhìn thấy một cuộc chơi hoàn toàn khác.

Từ ngày có cổ phiếu trong tài khoản, tôi thấy mình… bận hơn hẳn.

Không phải bận làm việc gì cụ thể, mà là bận… nhìn.

Nhìn bảng điện.
Nhìn con số lãi – lỗ.
Nhìn từng nhịp nhúc nhích của cái mã mà tôi vừa mua.

Cứ rảnh ra là tôi lại mở điện thoại.
Có lúc chỉ để xem nó có tăng thêm một chút nào không.

Thú thật, cái cảm giác “có hàng” nó khác hẳn với lúc chỉ đứng ngoài nhìn.

Giống như trước đây tôi chỉ xem người ta đánh bóng, còn bây giờ thì… quả bóng ấy là của mình.

Một buổi trưa, tôi mang máy tính xuống quán cà phê quen.

Không phải để làm việc.

Mà để… theo dõi thị trường cho “có không khí”.

Ngồi một mình thì cũng hơi chán, tôi liếc quanh, thấy ở góc bàn bên kia có một cậu gầy gầy, đeo kính, trước mặt cũng mở bảng điện.

Nhìn cách cậu ấy dán mắt vào màn hình, tôi đoán ngay: Đồng nghiệp.

Tôi kéo ghế lại gần, bắt chuyện:

– Cũng chơi chứng à?

Cậu ta giật mình một chút, rồi gật đầu:

– Dạ… em có xem chút thôi.

Giọng nói nhỏ, có vẻ dè dặt.

Tôi cười:

– Tôi cũng mới vào. Mấy hôm nay thấy cũng ổn phết.

Cậu ta nhìn tôi, rồi nhìn sang màn hình của tôi.

– Anh… đang cầm mã này ạ?

– Ừ. Mua hôm kia. Đang lời chút.

Tôi nói nhẹ thôi, nhưng trong lòng thì có phần tự đắc.

Cậu ta gật gù, rồi nói nhỏ:

– Em cũng từng mua… nhưng bán rồi.

– Sao bán sớm thế?

– Em sợ.

Câu trả lời khiến tôi bật cười.

– Sợ cái gì?

Cậu ta ngập ngừng một chút, rồi nói:

– Sợ nó giảm… rồi mất tiền.

Tôi lắc đầu:

– Thị trường mà, lên xuống là bình thường. Sợ thế thì chơi làm gì.

Cậu ta im lặng.

Tôi hỏi thêm, mới biết cậu ta tên là Choắt.

Cái tên nghe cũng hợp với dáng người – gầy gò, nhỏ bé, lúc nào cũng có vẻ như… thiếu tự tin.

Một người tin rằng thị trường là cơ hội. Một người chỉ mong không mất tiền. Giữa hai thái cực ấy, Mèn và Choắt gặp nhau – và bắt đầu nhìn thấy hai cách rất khác để bước vào cuộc chơi.
Một người tin rằng thị trường là cơ hội. Một người chỉ mong không mất tiền. Giữa hai thái cực ấy, Mèn và Choắt gặp nhau và bắt đầu nhìn thấy hai cách rất khác để bước vào cuộc chơi.

Choắt kể, cậu ấy vào thị trường cũng được một thời gian rồi. Không lâu lắm, nhưng cũng đủ để trải qua vài lần lãi – lỗ.

– Em toàn bán sớm – Choắt nói – Lãi chút là em chốt. Không dám giữ lâu.

– Thế thì làm sao mà ăn được lớn – tôi nói ngay – Phải giữ mới ăn được sóng.

Choắt cười gượng:

– Em chỉ cần không lỗ là mừng rồi.

Nghe đến đó, tôi thấy hơi buồn cười.

Trong đầu tôi lúc ấy, thị trường là nơi để kiếm tiền.

Còn với Choắt, có vẻ nó chỉ là nơi… tránh mất tiền.

Hai cách nghĩ khác hẳn nhau.

Trong lúc chúng tôi nói chuyện, bảng điện vẫn chạy.

Mã tôi đang cầm nhích lên thêm một chút.

Tôi chỉ vào màn hình:

– Thấy chưa? Cứ giữ là có ăn.

Choắt nhìn theo, rồi gật đầu:

– Dạ… nhưng nhỡ nó quay đầu thì sao?

– Thì chờ nó lên lại.

Tôi trả lời rất nhanh.

Nhanh đến mức chính tôi cũng không kịp nghĩ xem câu trả lời ấy có hợp lý không.

Choắt không nói gì thêm.

Cậu ấy chỉ nhìn màn hình của mình, nơi một mã cổ phiếu đang đỏ nhẹ.

Tôi để ý thấy tay cậu ấy hơi run khi rê chuột.

– Anh có bao giờ… bị lỗ nhiều chưa? – Choắt hỏi.

Tôi khựng lại một chút.

Rồi đáp:

– Chưa.

Và đó là sự thật.

Từ ngày vào thị trường đến giờ, tôi chưa từng lỗ.

Ít nhất là… chưa.

Câu trả lời ấy khiến tôi thấy mình có gì đó… hơn người.

Tôi ngồi thẳng lưng hơn một chút.

Choắt kể thêm vài câu chuyện của cậu ấy.

Nào là mua xong thì giảm, giữ không nổi phải cắt. Nào là thấy người ta lãi nhiều mà mình không dám vào.

Nghe xong, tôi chỉ có một kết luận:

“Cậu này… thiếu bản lĩnh.”

Tôi không nói ra, nhưng trong lòng thì nghĩ vậy.

Ngược lại, Choắt lại nhìn tôi với ánh mắt có phần… ngưỡng mộ.

Có lẽ trong mắt cậu ấy, tôi là kiểu người dám làm, dám giữ, không sợ.

Một kiểu người mà cậu ấy không phải.

Chúng tôi ngồi thêm một lúc.

Tôi nói nhiều hơn.

Nói về mã mình đang cầm.
Nói về cơ hội.
Nói về việc “nếu đúng sóng thì sẽ thế này, thế kia”.

Choắt nghe, gật đầu, nhưng không nói nhiều.

Trước khi về, Choắt nói một câu:

– Em thấy… thị trường này không dễ đâu anh.

Tôi cười:

– Khó với người này, dễ với người khác.

Câu nói ấy, lúc đó, tôi thấy rất hợp lý.

Tôi ra về, trong đầu vẫn nghĩ về cuộc nói chuyện.

Nhưng không phải nghĩ về Choắt.

Mà nghĩ về mình.

Tôi thấy mình đang đi đúng hướng.

Không sợ hãi.

Không do dự.

Dám giữ.

Dám tin.

Chỉ có điều, lúc đó tôi chưa hiểu rằng:

Trong thị trường này,
người sợ hãi chưa chắc đã thua,
mà người quá tự tin… mới là kẻ dễ trả giá nhất.

Còn Choắt – cậu ta vẫn ngồi đó, trước màn hình,
nhỏ bé, dè dặt… nhưng có lẽ lại nhìn thấy những thứ mà tôi chưa từng để ý.

Khôi Nguyên