Kinh nghiệm lên sàn

| F0 du chứng ký | Chương 3: Lệnh mua đầu đời

Khôi Nguyên 02/05/2026 09:34

Chỉ một cú chạm trên màn hình, Mèn chính thức bước từ người đứng ngoài thành người trong cuộc. Khi cổ phiếu đầu tiên bắt đầu sinh lời, cậu tin rằng mình đã hiểu thị trường mà không hề biết, đó mới chỉ là khởi đầu của một ảo giác rất dễ khiến người ta trả giá.

Tôi phải thú thật, từ lúc quyết định “ngày mai sẽ mua”, trong lòng tôi không còn yên như trước nữa.

Một cảm giác rất lạ.

Vừa háo hức… vừa hồi hộp.

Sáng hôm đó, tôi không còn ngồi nhìn bảng điện như một kẻ ngoài cuộc nữa.

Tôi mở ứng dụng, nhìn vào số tiền trong tài khoản, rồi nhìn sang danh sách cổ phiếu. Mọi thứ vẫn nhấp nháy như hôm qua, nhưng với tôi, nó đã khác.

Hôm nay, tôi không chỉ nhìn.

Tôi định sẽ… làm.

Tôi chọn một mã.

Không phải vì tôi hiểu nó. Cũng không phải vì tôi đã phân tích kỹ càng gì cho cam.

Chỉ đơn giản là:

- Nó đang xanh

- Có người nói nó “còn chạy”

- Và nhìn cái đồ thị của nó… thấy thích

Thế là đủ.

Tôi nhấp vào.

Một loạt thông tin hiện ra. Giá, khối lượng, dư mua, dư bán… Tôi đọc lướt qua, chẳng hiểu hết, nhưng cũng không thấy cần phải hiểu hết.

Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một ý nghĩ:

“Mua đi, rồi sẽ biết”.

Ngón tay tôi đặt lên nút “Mua”.

Tôi dừng lại một chút.

Không phải vì sợ.

Mà là vì… muốn chắc chắn rằng mình đang làm đúng.

Tôi nhìn lại số tiền.

Tôi tính nhẩm.

Nếu cổ phiếu này tăng thêm vài phần trăm nữa thì mình sẽ lời bao nhiêu?

Con số hiện ra trong đầu.

Không lớn, nhưng cũng đủ làm tôi thấy thích.

“Thử thôi mà” – tôi tự nhủ.

Một cú chạm rất nhẹ – nhưng là lần đầu tiên Mèn thực sự đặt tiền của mình vào thị trường. Từ khoảnh khắc này, mọi chuyện không còn là “xem cho biết” nữa.
Một cú chạm rất nhẹ nhưng là lần đầu tiên Mèn thực sự đặt tiền của mình vào thị trường. Từ khoảnh khắc này, mọi chuyện không còn là “xem cho biết” nữa.

Tôi nhập số lượng.

Ban đầu định mua ít thôi.

Nhưng rồi nghĩ lại, tôi tăng lên một chút.

“Đã chơi thì chơi cho đáng”.

Cái suy nghĩ ấy, lúc đó, nghe rất hợp lý.

Tôi bấm.

Lệnh được gửi đi.

Một dòng chữ hiện ra: “Chờ khớp lệnh”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Tim đập nhanh hơn một chút.

Không phải vì lo mất tiền.

Mà là vì… chờ đợi.

Một cảm giác rất giống khi mình ném một viên đá xuống nước, rồi chờ xem nó tạo ra vòng sóng như thế nào.

Vài giây sau.

Khớp lệnh.

Tôi có cổ phiếu.

Tôi – từ một người chỉ biết nhìn đã chính thức bước vào cuộc chơi.

Tôi ngả nhẹ lưng ra ghế.

Một nụ cười thoáng qua.

Không lớn, nhưng rất thật.

Trong đầu tôi lúc đó, có một suy nghĩ rất rõ ràng:

“Thế là xong. Việc này… dễ thật”.

Tôi nhìn vào mã cổ phiếu vừa mua.

Nó vẫn xanh.

Rồi nhích lên một chút.

Một con số nhỏ xíu hiện ra ở phần lãi.

Chỉ vài chục nghìn.

Nhưng tôi thấy vui như vừa làm được một việc lớn.

Tôi nhìn con số ấy một lúc lâu.

Nó nhỏ, nhưng lại có sức hút kỳ lạ.

Tôi bắt đầu tưởng tượng.

Nếu mình mua nhiều hơn…
Nếu mình vào đúng mã mạnh hơn…
Nếu mình làm cái này mỗi ngày…

Những “nếu” ấy nối nhau, kéo dài ra, tạo thành một viễn cảnh rất sáng.

Một viễn cảnh mà trong đó, tiền dường như không còn là thứ khó kiếm nữa.

Tôi cầm điện thoại, xoay qua xoay lại, như thể đang nắm trong tay một thứ gì đó rất quan trọng.

Một công cụ.

Một cơ hội.

Hay… một cánh cửa.

Tôi cũng chưa biết gọi nó là gì.

Chỉ biết rằng, tôi đã bước qua một ngưỡng.

Ở một góc nhỏ trong đầu, có một tiếng nói rất nhẹ:

“Nhỡ đâu sai thì sao?”

Nhưng tiếng nói ấy nhanh chóng bị lấn át.

Bởi trước mắt tôi lúc đó, cổ phiếu vẫn đang xanh.

Và con số lãi vẫn còn đó.

Tôi đứng dậy, đi ra ban công.

Hít một hơi.

Phố xá vẫn như mọi ngày. Người đi, xe chạy, chẳng có gì thay đổi.

Chỉ có tôi là thấy khác.

Tôi thấy mình… đã “tham gia”.

Không còn là người đứng ngoài nhìn thiên hạ kiếm tiền nữa.

Mà là một phần của dòng chảy ấy.

Tôi quay lại, nhìn vào điện thoại thêm một lần nữa.

Cổ phiếu vẫn đang dao động.

Lúc lên, lúc xuống.

Nhưng tôi không còn thấy khó hiểu như hôm qua nữa.

Tôi thấy nó… bình thường.

Thậm chí, tôi còn nghĩ mình bắt đầu “hiểu” nó.

Một suy nghĩ rất nguy hiểm.

Nhưng lúc đó, tôi không hề biết.

Tôi ngồi xuống, mở lại ứng dụng.

Nhìn vào danh mục của mình.

Chỉ có một mã.

Nhưng với tôi, nó không còn là một cái tên vô tri nữa.

Nó là tiền của tôi.

Là quyết định của tôi.

Là… khởi đầu của tôi.

Tôi tựa tay lên cằm, nhìn màn hình, khẽ mỉm cười.

“Có lẽ… mình hợp với việc này”.

Tôi nghĩ vậy.

Và chính suy nghĩ ấy, sau này tôi mới hiểu, không phải là dấu hiệu của việc mình giỏi.

Mà là dấu hiệu của việc… mình chưa hiểu gì cả.

Khôi Nguyên